thang4den1

 

thuyennhan1132a

 

CUỐN PHIM DĨ VÃNG

 

Giấc mơ dài

quyện hồn lạc vườn mê

không nghe tiếng động ngày mới

mặc thời gian trôi đi

đôi mắt mãi khép bờ mi

chẳng nhìn ánh sáng mặt trời

 

vì mải miết

xem lại cuốn phim dĩ vãng

hình ảnh chia tay

trong ngày tháng tư đen

nghiệt ngã

vô tận đau buồn

trùng trùng điệp điệp bước chân

bất chấp sóng cuồng

đắm chìm muôn thuyền vượt biển khơi

tìm bờ bến

Tự do

bào vệ an toàn cuộc đời

giữ gìn giòng giống anh hùng

tuyệt vời

thế hệ ngàn sau

lấp hố khổ đau

cho buổi sáng còn nắng,

đêm còn  trăng

mênh mông ánh vàng

trên sông

soi thuyền xưa bến cũ

tưởng mất dấu mặn nồng

núi non

mà Tổ Tông

đã đem xương máu

dựng bước tường thành

sáng danh

nước Việt Nam

Việt Nam muôn năm !

 

01.04.09

 

 

VẪN MƠ

 

Dù hôm nay tuổi xế hoàng hôn

Dù hôm nay xa quê hương

mấy mươi năm cách biệt

nhưng không bao giờ quên

nhớ triền miên

những hình ảnh xa xưa

khắc mãi trong tim

 

lứa tuổi học trò

dưới mái trường xưa

học chung một lớp

trao đổi nhau những vần thơ yêu

trên trang lưu bút ngày xanh

 

những buổi học tan trường

quấn quít chân  nhau trên khắp phố phường

đòng đèo trên chiếc xe đạp đi qua khắp nẻo đường

tâm hồn trắng  trinh

vô lường

trong đôi mắt một màu xanh

biển ước mơ

vô bờ

nguồn hy vọng

tương lai đợi chờ

 

nhưng đâu ngờ

vừa bước chân vào ngưỡng cửa đại học

gia đình lâm cảnh tang  tóc

chia ly

cha tôi ra đi

nhận bản án tù không ngày ra

cho đến khi tôi theo mẹ lìa bỏ quê nhà

gói lại biết bao kỷ niệm đẹp

quãng thời gian qua

trong mái ấm sum họp gia đình

làm hành trang

phiêu bạt xứ người

 

 

Mẹ ơi, Mẹ con đây mãi mãi tin

sẽ có một ngày

 muôn trùng bước chân

quay gót trở về quê hương trong cảnh Tthanh bình

Tự Do muôn đời

 

Dù hôm nay

màu tóc con

cũng như tóc mẹ

bạc trắng như vôi

sống nơi thật xa xôi

vẫn mơ có một trang sử mới

tuyệt vời

 

02.04.09

 

NẮNG HAY MƯA?

 

Chiều nay còn nắng

hay là mưa

làm ướt lối đi

anh thường đón đưa

đêm về ánh trăng vàng lấp lánh

đôi bóng tình nhân quấn quyện

lãng mạn tả sao cho vừa?

 

Chiều nay anh thầm nói

xin trời đừng mưa

cho con bướm vờn lượn

giữa vườn mê hoa

say tình nhớ dạt dào như sóng

mênh mông khát vọng mai sau

cùng em sánh bước đi về

 

Tim anh

hết ưu phiền đêm vắng

thôi cầm bút viết thư

tâm sự đời mình

vì có em

bên anh uống cạn rượu lo lắng…

ngủ say trên thuyền môi xinh

 

Chiều nay còn nắng

hay là không mưa

đôi ta dạo phố phường

muôn nẻo chẳng chừa

giữa mùa thu lá rơi

nhuộmvàng lối

lòng anh rất vui

khi thấy người qua lại

 lưa thưa

 

100409

 

 

ĐẾN KHI NÀO

 

Đến khi nào ta trở về xứ ta

Đến khi nào ta sống mãi quê nhà

Đến khi nào ta quên hết quá khứ

Đến khi nào ngưng rơi lệ xót xa?

 

Không còn mưa gió bão bùng tâm não

Cho đời phô bày  màu sắc loài hoa

Nhìn bướm bay tìm hương nhụy đắm đuối

Thỏa niềm mơ ước ôm dáng ngọc ngà

 

Bình minh nắng lên xé tan sương lạnh

Hân hoan nghe tiếng hót của muôn chim

Từ rừng sâu núi non đến biển rộng

Và từ lâu nụ cười người im lìm

 

Đến khi nào tâm hồn thôi băng giá

Đến khi nào vạn ngả qui tụ về

Đến khi nào sầu phai nhạt nỗi nhớ

Đến khi nào dừng bước chân lê thê !?

 

240409

 

BIẾT BAO GIỜ

 

Biết bao giờ

được nhìn lại cảnh Tết đến

mai vàng nở đẹp xinh

hữu tình

hương trinh

huệ, lan, cúc

trên quê hương ta

trời xanh én lượn

trong nắng chiều tà

nghe tiếng trống đình miếu

mỗi khi có ngày lễ hội

ngân vang khắp gần xa

 

Biết bao giờ

trông lại cảnh đêm giao thừa

pháo nổ dội trời

người mang mộng ước

đêm ba mươi

những giọt buồn rã tan theo mây

đi tới đâu cũng nghe tiếng vui cười

 

Biết bao giờ hết ăn tết ở quê người

mùa đông băng giá

tuyết tuôn rơi

cây xác xơ

trơ cành trắng xóa

cảnh u hoài

không khói nhang bay

 

300409

 

TỪ KHI… 

 

Từ khi…

 em tách bến

bờ tình yêu ta

 cút côi

thuyền duyên trôi

theo dòng nước đục

mỗi độ

ánh trăng vàng trải

trên mặt nước

cũng không nhìn soi thấu đáy sông sầu

 

Từ khi…

 em mang đi biền biệt

ước mơ của ta

mùa đông ấm áp lòng

đổi hững hờ

bóng ưu phiền

quanh quẩn từng đêm tối

nhung nhớ tình thơ

nay biến ngậm ngùi

 

ánh mắt dấu yêu

em

luôn ngự trong tim ta

khi

bóng ngả đường chiều

ta thầm nói

người yêu ơi

dù

vườn mê trên đôi môi

xa vắng nu hôn

tình nhân

nhưng ta vẫn nhớ em

ta mãi yêu em

yêu suốt đời

 

Từ khi…

 em đem trái tim mình

đi rẽ lối

đời ta rơi vào cơn bão nổi

sóng biển thần

nắng bình minh tắt

màng sương mù

trong đôi mắt ta

bên ly rượu

đong đầy giọt lệ

em có biết không?

có biết không em???

 

Minh Hồ

 

NẮNG CHIỀU RƠI

 

Nắng chiều rơi

góc phố

in bóng người mặt đường lỡ loang

từng đóm nhỏ

theo bước chân muôn trùng

 

đã từ lâu

ngóng đợi

tình xa tiến lại gần

hàn huyên từng mong mỏi

cuộc đời có mùa xuân

 

Nắng chiều nghiêng

cuối phố thấp thoáng

dáng người thương

thời gian như dừng lại

nghe tim đập vô lường

 

Nỗi buồn trôi đâu mất

bên tai vọng âm thanh

quen thuộc trong tâm não

hoa lòng nở tươi xinh

 

EM BỎ TA ĐI

 

Em bỏ ta đi

Và em có nghĩ rằng

sẽ có cơ duyên mình gặp lại

nơi cùng nhau

một thời ngây dại

đêm từng đêm

sánh bước dưới ánh trăng vàng

gió thổi miên man

quyện giấc mơ ngút trời thương yêu

nồng nàn

 

Em bỏ ta đi

em đi không bao giờ muốn gặp lại

để ta chôn sâu mãi mãi

hình ảnh chia ly

trong ánh mắt yêu

đổi lấy ưu phiền

đọng giọt lệ quanh bờ mi

thả lõng đam mê

 

Em bỏ ta đi

con thuyền tình ta trôi dạt

giữa dòng sông mảnh đời ta bão nổi

biển hồn xào xạt

như tiếng lá rừng thu rơi

những sầu thương ngỡ đậm nhạt

hoa thơm thoát nụ hôn ta ngàn đời

 

 

TỰ HỎI

 

Tôi tự hỏi

nhận thiệp hồng…

cõi lòng vui

hay là buồn?

 

Rồi mai đây

ở nơi này

sẽ vắng bước

ai cùng tôi

đi mải miết

dưới ánh nắng

trời mùa hè,

trong đêm tối

trên đỉnh đầu

lấp lánh sáng

muôn vi sao

 

Em ơi em !

dù dặn rằng

lệ không tuôn

trào khóe mắt

vì em buông

bao kỷ niệm

đẹp vô ngần:

Một màu tím

trời hoàng hôn

gió lâng lâng

em xuất hiện

dáng ̣đài trang

thật tuyệt trần

 

suốt đêm dài

tay nắm tay

dệt tương lai

phương trời riêng

đôi uyên ương

đầy hạnh phúc

trên con đường

tình trăm năm

 

nhưng đâu ngờ

chỉ là mơ

đời ngang trái

em sang bờ

tôi ở lại

vùng bơ vơ

 

ẢO ẢNH MUÔN TRÙNG

 

Ta đến đợi dưới hàng cây che bóng mát

gần hết chiều tà vẫn chưa thấy dáng em

Cõi lòng ta càng lúc thấy như lửa đốt

cháy niềm vui từng giây từng phút kiếm tìm…

 

Giữa con phố thưa bướcchân người qua lại

Bóng đèn đường cũng bắt đầu thắp sáng lên

Tiếng động lặng dần trên mặt lộ xe chạy

Gió thổi hiu hiu xoa bớt nỗi ưu phiền

 

Thầm trách người yêu sao chiều nay lỗi hẹn

Để ta nơi đây hoang vắng bến mong chờ

Cùng ai sánh bước suốt đêm dài tâm sự

Ước mai này đôi lứa kết tóc se tơ

 

Tình yêu diễm tuyệt trong lâu đài hạnh phúc

Suốt kiếp người không có khoảnh khắc rời xa

Nhưng hôm nay em đã tô màu thất vọng̣

Ảo ảnh muôn trùng hiện trong tâm não ta !

 

250209

 

 

KHÓC THẦM

 

Nói thế nào cho ai hiểu

Hiểu nỗi đau ở lòng tôi

Tôi hôm nay dù chẳng thiếu

Chẳng thiếu vật chất bên đời

 

Đời tôi sanh trên xứ lạ

Lạ lùng tôi chẳng nhận ra

Ra là tôi đây đã mất?

Mất quê hương từ xưa xa

 

Xa xôi ngày tháng nào đó

Đó có hình ảnh chia ly

Ly tan như chim vỡ tổ

Tổ ấm rời bỏ những gì

 

Những gì tôi vừa mới biết

Biết từ khi bước vào đời

Đời tôi bất hạnh cô độc

Độc hành sớm chịu mồ côi

 

Mồ côi cha mẹ chạy giặc

Giặc giả cướp đoạt tình thương

Tình thương cao cả quý nhứt

Nhứt tâm ghi nhớ đoạn trường

 

Trường thiên lịch sử Tổ quốc

Tổ quốc Việt Nam – miền nam

Miền nam bị buộc bức tử

Tử sinh cội nguồn ngàn năm?

 

Năm nay là năm thứ mấy

Mấy mươi năm sống tha hương

Tha hương bao giờ mới hết?

Hết khóc thầm suốt canh trường !

 

ƯỚP MÃI MÙI HƯƠNG

 

Ướp mãi mùi hương em

đến bạc đầu

dù đời anh đã khắc sâu

vết thương

đau thấu tận

lúc em vừa khóa cửa

cho vườn tim anh từ đó

úa mầu

 

Anh gánh tương tư

oằn vai nhung nhớ

những lời dịu êm lúc mới yêu nhau

bóng chiều nghiêng

màn trời vàng võ

in dáng hình ai rẽ bước

về đâu?

 

Nghe bên tai

lời trần tình

cây cỏ

hồn anh chơi vơi

gọi cố nhân ơi

một phương trống vắng

cô đơn suốt đời

than thở

mái ấm gia đình

chỉ là giấc mơ thôi

 

Ướp mãi mùi hương em

đến làn hơi cuối

dù thuyền duyên nay đã vở tan

anh luôn mang ước mơ đôi lứa

chẳng khác nào định lý

xa nhau là địa ngục,

gần nhau là thiên đàng !

 

040209

 

MÙA XUÂN CÓ LẠI

 

Em đem mùa xuân  có lại

trong đời anh

mười năm qua

 tâm hồn mong an lành

sau trận cuồng phong

 thuyền duyên chìm đắm

tận đáy trùng dương

 từng mãnh vụn tình xanh

 

Em đem mùa yêu trở lại đời anh

Niềm vui mười năm khô cạn

anh ngỡ trời giành

cho ai có tiền kiếp

gây nhiều tội lỗi

nên hôm nay…

đau khổ đành cam

 

Lạnh lẽo buồng tim,

mất dấu yêu ai

đêm từng đêm thao thức

canh dài

vùng bóng tôi

giăng đầy màn nhớ

hơi ấm nồng nàn

dẫu không còn thương

 

Em xây lâu đài tình ái lại cho anh

vườn hoa thơ nhạc nở

là bức tường thành

ngăn chận làn sóng đời bão nổi

một lần phá tan tành

 

120209

 

TÌNH MÃI TRONG TAY

 

Tôi nhớ từng cơn mộng

trong giấc ngủ đêm dài

để vào tim rung động

khi trực diện cùng ai

 

bên thềm trăng trải bóng

sáng soi  hồn mơ mộng

một tình yêu lâu nay

âm thầm tôi yêu ai? 

 

mà bao lần gặp mặt

 lời tâm sự vẫn cất

sợ không khéo tình bay

như là áng mây bay

 

sóng sầu sẽ vỗ đầy,

suối tương tư tuôn chảy

hao mòn dáng xuân phai

gầy còm dáng thân này

 

theo ngày tháng năm dài

ấp ủ từng giấc mộng

cho tình mãi trong tay

đường yêu vào thiên thai

140208

 

Nhớ Em Sàigòn

 

Saigòn ơi ! Lòng anh vẫn nhớ

Dáng dấp ngọc ngà lộng lẫy thuở xa xưa

Biết bao kỷ niệm

mà anh ngỡ bất biến theo thời gian đẩy đưa

mấy mươi năm bước chân phiêu bạt,

phiêu bạt dù chân trời góc bể nào

lòng luôn nguyện cầu Tổ quốc

 Tự do thanh bình mãi ngàn sau

 

Saigon ơi ! Hòn ngọc viễn đông

thế hệ ngàn sau còn mãi nâng niu

Rực rỡ Saigon đắm say lữ khách

viếng thăm em vương vấn ngần nào

 

Saigon ơi ! Em đổi thay họ tên

Anh vẫn thương hoài thương hết kiếp người

Đã bên nhau từ thuở đó

Lúc mới sinh ra đã yêu mến rồi

 

Rồi một ngày

Một ngày nghiệt ngã tháng tư đen

Mình đoạn đành

Đoạn đành rời bỏ những thân quen

Anh phiêu bạt trời Mỹ Âu

Em kẹt lại Saigon

Thủ đô biệt cách người

Đã hơn phần tư thế kỷ chờ hội ngộ

Người đi kẻ ở vẫn hoài mong chờ

Chờ hội ngộ

người đi kẻ ở vẫn hoài mong chờ

 

180209

 

TIẾNG SÉT SI TÌNH

 

 Hai ánh mắt

như hai luồn điện chạm nhau

trái tim nổ tung

một tiếng sét

 si tình mau

xuất hiện vầng hào quang ao ước

tỏa không gian rộng rực rỡ làm sao

đến tận chân trời

góc biển

nẩy mầm đâm chồi cây tương tư

ngày tháng hứng sương mong chờ

nuôi dưỡng cành hy vọng

trổ hoa đời sắc thắm tuyệt vời

hương thơm bay lênh láng

rợp mát màu xanh

tâm hồn thanh thản

lắng nghe cung đàn

ca ngợi hạnh phúc an lành

theo đuổi hành trình

hăng say phấn đấu

trong niềm tin sống cho ngày mai

quên hết chuyện bi ai

cõi trần thế

 

010109

 

 

 

 

CHỢT NGHE NỖI NHỚ

 

 

 

 

 

chợt nghe nỗi nhớ

thỏ thẻ trong ta

nhắc làng xóm cũ

thân thương quê nhà

 

chiều mưa sớm nắng

đêm trăng ngọc ngà

nẻo đường hò hẹn

tình tự đón đưa

 

chợt nghe nỗi nhớ

cuộc tình thôn quê

dưới giàn hoa bí

lần đầu nắm tay

 

thấy lòng ủy mị

trời sáng nào hay

hàng cây, chiếc lá

ướt đẫm sương đầy

 

Biết bao kỷ niệm

Bên nhau đặm đà

Chẳng mờ quyến luyến

Dù nay cách xa

 

 

020109

 

 

 

 

ĐẾN BAO GIỜ…

 

 

 

 

Ta ở đây đếm ngày qua tháng lại

Buồn mông lung dàn trải mãi tâm hồn

Nhìn trời mây mỗi độ ánh hoàng hôn

Nghe tiềm thức dập dồn đưa tiếc nhớ

 

Xa xưa quê hương thanh bình một thuở

Khi xuân về rực rỡ thị thôn làng

Niềm vui cuộc sống hạnh phúc chứa chan

Vườn tim nở ngập tràn hương sắc phấn

 

Có ngờ đâu chiến chinh tàn lâm trận

Cuộc chia ly trường hận ngút ngàn thu

Ấm no hạnh phúc vẫn trong sương mù

Người đi kẻ ở tù đày tâm trí

 

Mấy mươi năm chưa rời miền bi lụy

Vầng thái dương công lý tự do đâu?

Đến bao giờ quy tụ ngồi bên nhau

Kể lại chuyện dãi dầu thân viễn xứ

 

 

030109

 

 

 

 

ĐÃ TỪ LÂU

 

 

 

 

Đã từ lâu

tôi khao khát có một ngày,

đồng hương tha hương khắp đó đây

quay gót trở về đoàn tụ trên đất mẹ

sum vầy

trong cảnh thanh bình .

Đêm đêm nhìn trăng soi đáy nước,

nghe tiếng chân người rộn rịp trên mặt đường

trong đêm Giáng Sinh,

chợ Xuân,

trông lại buổi học tan trường.

 

Đã từ lâu

tôi mơ có một ngày,

ngắm nắng sáng ở quê nhà,

đi trong mưa chiều  mờ lối đi,

đứng bên góc phố chờ đợi người yêu,

mùa hè đuổi bắt bướm trong công viên,

nhìn bóng hoàng hôn tím cả chân trời.

 

Đã từ lâu

Tôi mong mỏi có một ngày,

ngày về ngồi bên cạnh mẹ

bù đấp lại quãng thời gian mẫu tử nghìn trùng xa cách

chịu cảnh đìu hiu.

Trông lại bàn tay gầy guộc của mẹ

chăm sóc vườn rau thơm,

cải bẹ xanh tươi.

liếp ngò,

 

040109

 

 

 

 

XUÂN THÁI HÒA

 

 

xuân về trăm hoa nở

giữa trời đất mênh mông

rộn rịp phố phường, chợ

điểm trang, phơi phới lòng

 

xuân về mai vàng trổ

mang vị ngọt men duyên

tuổi yêu tìm bến đổ

rót vào tim lời nguyền

 

xuân về hương phấn tỏa

thơm ngào ngạt trần gian

cây si mê chồi mọc

mầm xanh mướt muôn ngàn

 

xuân về nơi đất khách

xuân về chốn quê nhà

dân Việt đều khát vọng

một mùa Xuân Thái hòa

 

 

040109

 

 

 

 

LẬP ĐÔNG

 

 

 

 

Vũ trụ bày chi cảnh lập đông

Cây cành trụi lá khô đầy đồng

Khắp nơi hoa tuyết đơm màu trắng

Giá lạnh muôn trùng mỏi mắt trông

 

Màu sắc mùa xuân mau điểm lại

Trần gian tươi mướt lá đơm bông

Nhân sinh trút gánh sầu hiu quạnh

Thả bước tìm vui sống động lòng

 

 

050109

 

 

 

 

7.NẮNG MUỘN

 

 

 

 

nắng thức muộn

mặt trời còn trùm sương

tuyết bay trùng điệp

rớt xuống điểm trang mặt đường

những cánh hoa trắng

tỏa làn hương

buốt lạnh

theo bước chân người

gió thoảng vấn vương

 

nắng thức muộn

mặt trời đang ngủ say

mặc Đông rủ tuyết múa

góc biển

chân mây

 

trong mênh mông

chứa chan màu khói

mùa đông về

lời vạm hỏi xuân nồng

trên cát biển

dịu êm bước chân tình

sóng vỗ bờ cuồng nhiệt

phá tiếng lặng thinh

đem trở lại gây phiền từng kỷ niệm

 

một thuở đam mê

ngồi nhìn qua khung cửa

xao xuyến trào ra

khi bóng yêu dấu

thoáng qua

xóa tan cơn lạnh bằng lửa tình

sưởi ấm

vuốt ve tim

ao ước đậm đà

 

 

060109

 

 

 

 

 

CUỐI ĐÔNG

 

 

 

 

một sáng cuối đông

anh ghé thăm

em

lòng xao xuyến

khi bước đến

thềm

nghe tim đập mạnh

bâng khuâng nghĩ

về em

 

bao nhung nhớ

từ buổi gặp nhau

chia tay

hương tình yêu vương vấn

sao?

vạn dặm xa cách

vẫn ấp ôm

phút ban đầu

 

định mệnh !

hay chòm tóc đuôi gà ?

cầm giử chân chim sáo

miền núi xa

tổ ấm vùng biển

loan phụng mặn mà

 

thuyền tình

thoát kiếp linh đinh

bồng bềnh nương sóng

hết độc hành

 

 

070109

 

 

 

 

 

CHẬP CHỜN

 

 

 

gió đông thổi

lành lạnh

muôn lối

tuyết phủ đầy

cành cây trơ trụi lá

hồn ru sầu

rứt ray

 

bỏ quê mình

lê gót

nơi xứ người

đó đây

tìm

Tự do

Hạnh phúc

thoát

kiếp sống đọa đày

 

tóc xanh

giờ bạc trắng

nắng bình minh

sắp tàn

bóng quê hương

xa vắng

giấc ngủ luôn chập chờn

 

 

080109

 

 

 

 

ĐÊM GIAO THỪA

 

 

 

 

 

Đêm giao thừa quê nhà vang tiếng pháo

Khắp phố phường huyên náo bước vui chơi

Đón xuân về ấm áp cõi lòng người

Sau ngày tháng chịu trời đông lạnh giá

 

Đêm giao thừa khung trời nơi xứ lạ

Cảnh im lìm không tả nỗi cô đơn

Con đường vắng tanh gió thổi từng cơn

Trong giấc ngủ chập chờn mừng năm mới

 

Đêm giao thừa nơi quê nhà phấn khởi

Từ nghèo giàu hồ hỡi rước Chúa Xuân

Nhà thờ, chùa chiền đánh tiếng chuông ngân

Trong không gian lâng lâng lời cầu nguyện

 

Đêm giao thừa đến kiếp người miên viễn

Trong tâm hồn bất biến nỗi nhớ nhung

Những người thân thương cách xa nghìn trùng

Nửa vòng trái đất mang chung mộng ước

 

Đêm giao thừa nào tụ người thả bước?

Mấy mươi năm xuôi ngược đất người ta!

Nhận muôn ngàn cảnh cay đắng xót xa

Vì  lý tưởng thiết tha Tự Do có!

 

 

130109

1.RA KHƠI

 Ai nói với tôi không còn khoảng cách

Sẽ vẹn đường tình mơ ước chung đôi

Khi đêm xuống hết nỗi buồn hiu quạnh

Nồng ấm tâm hồn hạnh phúc lên ngôi

 

Ai nói với tôi khắc phục hoàn cảnh

Nếu mai đây không tránh được bão giông

Làm tơi tả trái tim yêu từng mảnh

Điệp trùng trong đôi mắt đổ mưa lòng

 

Năm tháng bên nhau vô vàn tiếng gọi

Khi vắng xa dù một khoảnh khắc thôi

Tìm kiếm trong tâm não lời lãng mạn

Khát khao chờ đợi gắn nụ hôn môi

 

Trăng nghiêng sáng tỏa con đường hò hẹn

Sỏi đá công viên in tiếng chân người

Sương khuya trùm phủ bóng hình quấn quyện

Vòng tay âu yếm không để buông lơi

 

Ai nói với tôi những lời cầu nguyện

Chàng thiếp thủy chung đến mãn kiếp người

Khúc hát ân tình không ngừng ngân tiếng

Sao bây giờ thuyền rời bến ra khơi

 

011208

 

2.CƠN SÓNG SẦU

 

Cơn sóng sầu vỗ mãi

Trên biển đời đắng cay

Hạt ttình gieo ngang trái

Hoa đau đớn oằn sai

 

Mưa ngâu mùa tháng Bảy

Soi mòn đá nhớ nhung

Hờn rong rêu chan trải

Nắng vàng lan khắp vùng

 

Bơ vơ hồn tê tái

Trùng dương lòng vấn vương

Dấu yêu mong gặp lại

Kỷ niệm một thời thương

 

Dù chiếc cầu duyên gãy

Trong tâm vẫn tưởng người

Muôn đời  không ái ngại

Lời lãng mạn nào lơi

 

Hạt bụi bay lấp mái…

Mái đầu xanh lứa đôi

Trăng tròn khuyết dần lại

Trời đầy gió mây trôi

 151208

 Tiếp theo trang… 

1-MUỐN

 

Muốn quê hương trở lại ngày xưa

Muốn nhìn nơi đất mẹ hai mùa nắng mưa

Muốn lòng người vui tươi không ảm đạm

trong tâm khảm chẳng có những hình ảnh lộc lừa

Muốn có con tim chung thủy

nối tiếp bước đường bậc tiền nhân đã đi

Muốn ngự mãi khối tình si

Vì̉ Tổ quốc ! Yêu tổ quốc !

Muốn đồng bào thoát cảnh sầu bi

 

Vỗ tay nhịp nhàng theo tiếng hát,

cung đàn ngân vang

tình mộng khát khao

bên tâm hồn lãng mạn dạt dào

 

Muốn gia đình khang trang

gia thất vẹn toàn

Bà Mẹ Việt Nam

và cháu con đàn cận kề nhau

thật sự Hạnh phúc Tự do

 

011108

 

2-NGỌN LỬA LÒNG

 

 

Trong tim ta một bóng hình ôm ấp

và ta âm thầm những giấc mơ hoa…

Bước chân tình nhân thướt tha góc phố

mùa hạ nắng đổ, nơi ta đi qua

hẹn hò dưới trăng ngà, trước biển sóng

vỗ vào bờ gây chấn động con tim

lên tiếng gọi nỗi niềm riêng khao khát

một tình yêu dào dạt mãi không thôi

 

Trong tim ta một bóng hình tiền kiếp

đã mất nhau mong kiếp này gặp nhau

mà thuở nào nỗi đau buồn rơi rớt

đến bây giờ vẫn chưa sớt cạn sầu?

Người ơi ! Người ở đâu ta tìm kiếm

gần hết đời hiện diện chốn trần ai

nhưng không nhạt phai thời yêu dấu cũ

ngọn lửa lòng còn ngụ ở tâm can

 

031108

 

3-NHỮNG MẢNH ĐỜI BẤT HẠNH

 

Giọt mưa thu ngoài song cửa

nghe tí tách khơi nỗi sầu

suốt canh thâu đôi mắt ứa

đọng môi cay, tim nhói đau

giòng huyết mạch  như dừng lại

khi nghĩ đến những mãnh đời

ở quê nhà lang thang  mãi mãi

góc chợ đầu đường không ngơi

lây lất cho hết số kiếp

bất hạnh bên muôn ngàn người

đang sống xa hoa phù phiếm

vứt tiền qua các cuộc chơi

 

Giọt mưa thu ngoài song cửa

tiếng tí tách khua trên thềm

xoáy hồn xót xa chan chứa

khi nghĩ đến cảnh từng đêm

trên quê hương nguội khói lửa

những cô gái đứng ̣đợi tìm

khách mua vui trên thân thể

nỏn nà tuổi ngọc thanh xuân

chịu nhục nhằn và bất kể

giá trị con người còn không?

Định mệnh hay nghèo phá lệ

đời mình chẳng bến đục trong!

 

041108

 

4-BỌT BIỂN

 

dường như tôi chẳng còn mong chờ

trong giấc ngủ không thấy mộng mơ

tiếng gọi tình yêu đã lắng đọng

từ khi cung đàn đứt đường tơ

 

người quay đi mưa về trong mắt

tôi lạnh lòng chân  bước thẩn thờ

đường phố xưa những chiều nắng tắt

ánh hoàng hôn hòa bóng bơ vơ

 

buồn rơi rớt theo nhịp chân bước

tai lắng nghe con sóng vỗ bờ

biển vắng lặng mặt trời xuống thấp

tôi tìm kiếm kỷ niệm nên thơ

 

ngày xưa tôi cùng ai khao khát

cánh thiệp hồng gởi đi khắp nơi

thông báo chung vui ngày lễ cưới

chiếc xe hoa ký kết hai người

 

có ngờ đâu vỡ tan hoa ước

lời hẹn thề như bọt biển khơi

vừa chớm nở tan theo sóng nước

chập chùng màu trắng xóa không vơi

 

051108

 

5 .ĐÊM THÂU

 

Suốt đêm thâu giọt mưa rơi không dứt,

con đường khuya thỉnh thoảng tiếng xe qua.

Bóng tối vô biên trực diện đôi mắt

ta đang mơ huyền hoặc dáng ngọc ngà.

 

Ngày xưa ai đã cùng ta thêu dệt

bao kỷ niệm tưởng bất biến suốt đời

có ngờ đâu đó chỉ là mộng mị

Tình  vỡ tan ta nghe nỗi buồn rơi.

 

Lạc mất nơi đâu một thời xuân sắc ?

Ánh bình minh muôn chim hót không ngừng.

Chào ngày mới mừng lứa đôi hội tụ

tâm hồn xuân phơi phới trổ hoa thương

 

Suốt đêm thâu vấn vương lòng dậy sóng.

Ôi điệp trùng vang vọng tiếng gió mưa 

đập vào vách chẳng chừa một khoảnh khắc

tĩnh lặng không gian hiu hắt sầu đưa !

 

121108

 

6. CÂM NÍN

 

Từ khi ta không cùng chuyến xe duyên,

nghìn trùng sóng tương tư vỗ triền miên.

Đêm về nghe tiếng côn trùng rên rĩ

thấy trong lòng ngực khối đá ưu phiền

 

Trong tim ta khắc sâu hình bóng ai

ước mơ sông thương chảy xuôi hoài

cho con thuyền hạnh phúc trên biển ái

nhanh chóng cập vào bờ bến tình say.

 

Ru lời lãng mạn mỗi khi gặp gở

bên nhau vui buồn sau đó chia tay

Ta âm thầm réo gọi niềm lo lắng

vô cùng đau đớn nếu lỡ mai đây…

 

Những bước chân tình không còn in dấu

trên bãi cát vàng, xác lá mùa thu

trải con đường ánh hoàng hôn nhuộm tím

sầu kéo giăng dầy theo lớp sương mù

 

Từ khi ta không cùng một chuyến xe hoa,

mưa lòng rơi lạnh lẽo suốt đời ta

khúc hát trăm năm lạc và̉o câm nín

mãi mãi còn đâu âu yếm đậm đà !

 

161108

Tháng 10

 

cn2-hoahongno11.MONG MANH

 

Óng ả tình em

chẳng bao giờ mờ phai trong ký ức

Hương hoa vẫn thơm bát ngát

xao xuyến lòng

dù chuyện chúng mình

hôm nay trở thành cổ tích

mà những thương yêu

chờ kết sợi tơ hồng

 

Hoàng hôn buôn xuống

bóng chiều tà  như đang còn nuối tiếc

nên nắng ngủ quên trên những con đường

vàng son đầy ắp những chiếc lá rơi trên cỏ

xác xơ bên đời tàn theo khói sương

 

Anh âm thầm nghe đêm mưa ngày nắng

trên giòng sông

buồn muôn thuở đôi nơi

ở phương này anh gom hết lời nguyện ước

một cuộc tình chung thủy đã xa vời

 

Tận cuối trời bóng hình em ở đó?

Nụ hôn nồng nàn

có còn đọng môi anh

khi vườn tim em cây hạnh phúc trổ

nụ ân tình anh đã hái mong manh

 

011008

 

 

cn2-hoahongno12-GIÓ THU SẦU

 

Phương trời đó

em có lúc nào quên lãng

ngày chia tay

mùa đông sang tuyết rơi

hồ̀n xuân tôi

mong ao ước chìm lắng

tận đáy đại dương

nhung nhớ không rời

 

Phương này đây

tôi không dệt mộng nữa

vì trái mùa yêu

đôi mắt sầu cay

Đêm đêm trong tĩnh mịt

tìm ánh lửa

soi kỷ niệm

thấy lại thời đắm say.

 

Phương trời đó

hương đời em ngào ngạt

thấm đôi môi mềm

đọng nụ hôn đầu

đời son trẻ

làm quay cuồng trời đất

khi sóng vỗ tình

náo nức trăng sao 

 

Phương này đây

cõi địa đàng đã mất,

Em đi rồi

tôi thấy hụt hẳn canh thâu

con phố dài

trong cơn mưa lấ̀t phất

đường hoang vu ôm làn gió thu sầu

 

081008

 

 

cn2-hoahongno13-MƯA LỆ

 

Lệ mưa đổ xuống ngập bờ mi,

đôi mắt đỏ cay giây phút đi

không thốt ra lời nào thắm thiết

như lần gặp gỡ đầu tiên ghi

khắc trong tim bóng hình yêu dấu.

Tiết tấu ̣đàn lòng điệp khúc thương.

Không biết lúc nào hoa ái trổ

sắc hương mơ ước tỏa thơm đường

trần ai gìn giữ đài chung thủy

trong bể dâu trần gian ắp đầy

gian dối lọc lừa quên đạo lý

tình người như ngọn gió heo may

thổi qua tan rã làn hơi ấm

từ cõi tâm hồn say đắm nhau

chẳng nghĩ có ngày sa hố thẳm

mối tình đôi lứa chóng tàn mau

 101008

 

cn2-hoahongno14-TA VẪN CÒN NGHE

 

Ta vẫn còn nghe bài hát xa xưa

trên xứ người khắp nẻo lòng chưa vừa

vì trên quê nhà không mấy ai dám hát

thành tiếng thật to như xưa

mỗi buổi sáng học sinh nghiêm chỉnh

đứng dưới lá quốc kỳ màu vàng ba sọc đỏ

 gió phất phơ đưa

hòa lẫn tiếng đồng ca hùng dũng bài Quốc ca

kêu gọi toàn dân đứng lên

Cùng hành trình, đồng tâm không tiếc gì mạng sống

cho xứng danh ngàn năm giòng giống Lạc Hồng :

năm mươi đứa con theo Cha xuống Biển Đông,

một nửa theo Mẹ lên rừng núi

chịu một sương hai nắng cậm cụi

chống đỡ cửa nhà

không sợ khói lửa lằn tên xông pha

dù cho thây phơi trên gươm giáo

 

Ta vẫn còn nghe bài hát xa xưa

Và thích nhứt đoạn

thù nước

lấy máu đào đem báo

khi nước non đến lúc nguy cơ

Giặc thực hiện mộng xăm lăng cõi bờ

chiếm quê hương Việt Nam yêu dấu.

Bởi lòng yêu nước đồng bào luôn nung nấu

chí khí chiến đấu

Chiến đấu vững bền

chiến đấu  khắp nơi

quyết không cho mất tấc đất,

vùng biển, núi non sông

để không hổ thẹn với bậc Tiền nhân

có công dựng nước và giữ nước

 

151008